和彭仲莊七言

宋代 楊萬里
向來年少今老翁,隨身不去只有窮。請君與我共看鏡,豈復平生冰雪容。 秋霖暗天瘦日色,滿掇黃花當朝食。何人裹飯問子桑,窮里逢君自為客。 空山凍吟只自奇,故人之外誰相知。今年相從豈不好,安得到老長追隨。 喜君詩思未渠薄,秋後花鷹兔邊落。慚我短才澀欲無,霜餘冰澗流還涸。 君游宣溪何日來,愁城封閉待君開。定知此行脫寒谷,領取陽春一併回。
xiàng lái nián shào jīn lǎo wēng   suí shēn zhǐ yǒu qióng qǐng jūn gòng kàn jìng   píng shēng bīng xuě róng    
qiū lín àn tiān shòu   mǎn 滿 duō huáng huā dāng zhāo shí rén guǒ fàn wèn sāng qióng   féng jūn wèi    
kōng shān dòng yín zhī   rén zhī wài shuí xiāng zhī jīn nián xiāng cóng hǎo ān   dào lǎo zhǎng zhuī suí    
jūn shī wèi báo   qiū hòu huā yīng biān luò cán duǎn cái shuāng   bīng jiàn liú hái    
jūn yóu xuān lái   chóu chéng fēng dài jūn kāi dìng zhī xíng tuō hán lǐng   yáng chūn bìng huí