和裴仲謨摘白須行

宋代 秦觀
仲將題凌雲,比訖顟盡白。 陸展媚側室,星星染為黑。 人生如寄耳,況復形與色。 澤壑藏山舟,夜半輸有力。 厖眉三不遇,已矣何所惜。 二毛賦秋興,自愛頗姑息。 聞諸古竺乾,毛髮因地得。 數窮反其本,螻螘得而食。 妙年光可鑑,炯若鴉羽戢。 映梳漸蕭肅,變化了無隙。 所以梵志雲,昔人已非昔。 皤然君勿笑,子羽以貌失。 信美如客兒,終翦施摩詰。 我作白須行,而得養生術。
zhòng jiāng líng yún   láo jǐn bái
zhǎn mèi shì   xīng xing rǎn wèi hēi
rén shēng ěr   kuàng xíng
cáng shān zhōu   bàn shū yǒu
máng méi sān   suǒ
èr máo qiū xīng   ài
wén zhū zhú qián   máo yīn
shù qióng fǎn běn   lóu ér shí
miào nián guāng jiàn   jiǒng ruò
yìng shū jiàn xiāo   biàn huà liǎo
suǒ fàn zhì yún   rén fēi
rán jūn xiào   mào shī
xìn měi ér   zhōng jiǎn shī jié
zuò bái xíng   ér yǎng shēng shù