和裴庫部十二韻

宋代 劉攽
懷人存蔽芾,招隱賦窅窊。賢傑多能事,音徽自不瑕。 偶然新朴斫,一笑為歡呀。夏屋已隆棟,清池非漚麻。 望賒隨朔雁,坐久至昏鴉。好事逢諸彥,佳聲播四遐。 燕遊安以樂,詩語正而葩。霜應豐山石,灰飛河內葭。 涼秋將落帽,斜漢挹浮槎。老木圍岑寂,蒼苔積鬖髿。 瑤光天不遠,圭影日無差。莫怪長吟苦,良金出汰沙。
huái rén cún fèi   zhāo yǐn yǎo xián jié duō néng shì yīn   huī xiá    
ǒu rán xīn zhuó   xiào wèi huān xià lóng dòng qīng   chí fēi òu    
wàng shē suí shuò yàn   zuò jiǔ zhì hūn hǎo shì féng zhū yàn jiā   shēng xiá    
yàn yóu ān   shī zhèng ér shuāng yīng fēng shān shí huī   fēi nèi jiā    
liáng qiū jiāng luò mào   xié hàn chá lǎo wéi cén cāng   tái sān suō   髿  
yáo guāng tiān yuǎn   guī yǐng chà guài cháng yín liáng   jīn chū tài shā