和歐陽永叔啼鳥十八韻

宋代 梅堯臣
南方窮山多野鳥,百種巧口乘春鳴。 深林參天不見日,滿壑呼嘯難識名。 但依音響得其字,因與爾雅殊形聲。 我昔曾有禽言詩,粗究一二啼嚎情。 苦竹岡頭泥滑滑,君時最賞趣向精。 余篇亦各有思致,恨未與盡眾鳥評。 君今山郡日無事,靜聽鳥語如交爭。 提壺相與來勸飲,戴勝亦助能勸耕。 我念此鳥頗有益,如欲使君勸以行。 勸耕幸且強職事,勸飲亦冀無獨醒。 杜鵑蜀魄哭歸去,小人懷土慎勿聽。 城頭春鳩自謂拙,鵲巢輒處安得平。 高窠喬木美毛羽,哢吭葉底無如鶯。 口中調簧定何益,下啄蚯蚓孰曰清。 自余多類不足數,一一推本煩神靈。 我居中土別無鳥,老鴉鸜鵒方縱橫。 教雛叫噪日群集,豈有勸酒花下傾。 願君切莫厭啼鳥,啼鳥於君無所營。
nán fāng qióng shān duō niǎo   bǎi zhǒng qiǎo kǒu chéng chūn míng
shēn lín cān tiān jiàn   mǎn 滿 xiào nán shí míng
dàn yīn xiǎng   yīn ěr shū xíng shēng
céng yǒu qín yán shī   jiū èr háo qíng
zhú gāng tóu huá huá   jūn shí zuì shǎng xiàng jīng
piān yǒu zhì   hèn wèi jǐn zhòng niǎo píng
jūn jīn shān jùn shì   jìng tīng niǎo jiāo zhēng
xiāng lái quàn yǐn   dài shèng zhù néng quàn gēng
niàn niǎo yǒu   shǐ 使 jūn quàn xíng
quàn gēng xìng qiě qiáng zhí shì   quàn yǐn xǐng
juān shǔ guī   xiǎo rén huái shèn tīng
chéng tóu chūn jiū wèi zhuō   què cháo zhé chù ān píng
gāo qiáo měi máo   lòng kēng yīng
kǒu zhōng diào 調 huáng dìng   xià zhuó qiū yǐn shú yuē qīng
duō lèi shù   tuī běn fán shén líng
zhōng bié niǎo   lǎo fāng zòng héng
jiào chú jiào zào qún   yǒu quàn jiǔ huā xià qīng
yuàn jūn qiè yàn niǎo   niǎo jūn suǒ yíng