和牛相公南溪醉歌見寄

唐代 劉禹錫
脫屣將相守沖謙,唯于山水獨不廉。枕伊背洛得勝地, 鳴皋少室來軒檐。相形面勢默指畫,言下變化隨顧瞻。 清池曲榭人所致,野趣幽芳天與添。有時轉入潭島間, 珍木如幄藤為簾。忽然便有江湖思,沙礫平淺草纖纖。 怪石釣出太湖底,珠樹移自天台尖。崇蘭迎風綠泛艷, 坼蓮含露紅dM襜.修廊架空遠岫入,弱柳覆檻流波沾。 渚蒲抽芽劍脊動,岸荻迸筍錐頭銛。攜觴命侶極永日。 此會雖數心無厭。人皆置莊身不到,富貴難與逍遙兼。 唯公出處得自在,決就放曠辭炎炎。座賓盡歡恣談謔, 愧我掉頭還奮髯。能令商於多病客,亦覺自適非沉潛。
tuō jiàng xiàng shǒu chōng qiān   wéi shān shuǐ lián zhěn bèi luò shèng  
míng gāo shǎo shì lái xuān yán xiāng xíng miàn shì zhǐ huà   yán xià biàn huà suí zhān
qīng chí xiè rén suǒ zhì   yōu fāng tiān tiān yǒu shí zhuǎn tán dǎo jiān  
zhēn téng wèi lián rán biàn 便 yǒu jiāng   shā píng qiǎn cǎo xiān xiān
guài shí diào chū tài   zhū shù tiān tāi jiān chóng lán yíng fēng fàn yàn  
chè lián hán hóng   d   M dM   . chān . xiū láng jià kōng yuǎn   xiù ruò liǔ kǎn liú
zhǔ chōu jiàn dòng   àn bèng sǔn zhuī tóu xiān xié shāng mìng yǒng
huì suī shù xīn yàn rén jiē zhì zhuāng shēn dào   guì nán xiāo yáo jiān
wéi gōng chū chù zai   jué jiù fàng kuàng yán yán zuò bīn jìn huān tán xuè  
kuì diào tóu hái fèn rán néng lìng shāng duō bìng   jué shì fēi chén qián