衡永之間山路艱澀薄晚吏卒鬨雲漸近祁陽路已平夷皆有津津之色

宋代 范成大
朝登赤土嶺,暮入黃泥谷。春江弄花月,歸夢恍在目。 覺來行路難,杜宇叫高木。凹中泥沒踝,凸處石齧足。 坐輿我尚病,想見肩輿仆。衡陽復祁陽,可暫不可宿。 晚來出前岡,路坦亭堠促。將士走相賀,喜色如膏沐。 人生本無悶,逆境要先熟。不從憂患來,安識平為福。 夷塗不常遇,歷險始知足。
cháo dēng chì lǐng   huáng chūn jiāng nòng huā yuè guī   mèng huǎng zài    
jué lái xíng nán   jiào gāo āo zhōng méi huái   chǔ shí niè    
zuò 輿 shàng bìng   xiǎng jiàn jiān 輿 héng yáng yáng   zàn   宿  
wǎn lái chū qián gāng   tǎn tíng hòu jiàng shì zǒu xiàng   gào    
rén shēng běn mèn   jìng yào xiān shú cóng yōu huàn lái ān   shí píng wèi    
cháng   xiǎn shǐ zhī