橫山

宋代 楊萬里
已過方山了,橫山更絕奇。 爭高一尖喜,妒逸眾青追。 萬馬頭驚拶,千旗腳恣吹。 娟峰恰三五,隔柳尚參差。
guò fāng shān le   héng shān gèng jué  
zhēng gāo jiān   zhòng qīng zhuī  
wàn tóu jīng   qiān jiǎo chuī  
juān fēng qià sān   liǔ shàng cēn