亨泉詞

宋代 程公許
有閟兮寒泉,運而往兮幾何年。地靈兮啟秀,不我後兮不我先。 川媚珠兮圓折,蓮吐岫兮便娟。坤文郁兮瑞世,所思邈兮西都之虞淵。 芳至今兮未沫,世載英兮昌維。其已考槃兮山之阿,龜何以兮食只。 築之垣兮登登,忽而凹兮窈而深。累甓兮尋丈,刳木兮虛心。 木為仁兮仁者靜,水閡險兮中不失信。矧生數兮土以培,固受命兮獨也正。 孰牖兮孰窒,孰導兮觱沸。否傾以亨兮繄所遭,余何喪兮何得。 美人兮委蛇,泂酌兮永歌。昔泥不食兮匪我吝,今渫可汲兮湛不波。 韋絕編兮堂上,晤三聖兮惝恍。有孚兮坎習,不窮兮井養。 消息兮盈虛,道之體兮易之象。沛吾輈兮八荒,志拯溺兮靡遑。 雞鳴喈喈兮霜月曉,紛紜歸夢兮殷轆轤之下銀床。 萬家兮渴飲,渺千里兮相望。猿奚悲兮鶴奚怨,旱欲霖兮川欲航。 功成兮不居,媲彼泉兮有常。纓可濯兮滄浪,鯉可羞兮漢之姜。 修綆兮汲古,涴新學兮肺腸。美人兮歸何時,樂莫樂兮舊鄉。
yǒu hán quán   yùn ér wǎng nián líng xiù   hòu xiān    
chuān mèi zhū yuán shé   lián xiù biàn 便 juān kūn wén ruì shì suǒ   miǎo dōu 西 zhī yuān    
fāng zhì jīn wèi   shì zǎi yīng chāng wéi kǎo pán shān zhī ā guī   shí zhǐ    
zhù zhī yuán dēng dēng   ér āo yǎo ér shēn lèi xún zhàng   xīn    
wèi rén rén zhě jìng   shuǐ xiǎn zhōng shī xìn shěn shēng shù péi   shòu mìng zhèng    
shú yǒu shú zhì   shú dǎo fèi fǒu qīng hēng suǒ zāo   sàng de    
měi rén wēi   jiǒng zhuó yǒng shí fěi lìn jīn   xiè zhàn    
wéi jué biān táng shàng   sān shèng chǎng huǎng yǒu kǎn   qióng jǐng yǎng    
xiāo xi yíng   dào zhī zhī xiàng pèi zhōu huāng zhì   zhěng huáng    
míng jiē jiē shuāng yuè xiǎo   fēn yún guī mèng yīn lu zhī xià yín chuáng  
wàn jiā yǐn   miǎo qiān xiāng wàng yuán bēi yuàn hàn   lín chuān háng    
gōng chéng   quán yǒu cháng yīng zhuó cāng làng   xiū hàn zhī jiāng    
xiū gěng   xīn xué fèi cháng měi rén guī shí   jiù xiāng