亨父以梅花扇寄其門人索賦一首

明代 李東陽
江頭古樹花滿株,蟠虬屈鐵相縈紆。微雲點綴不盈掬,風格自與群葩殊。 翰林老吏神仙骨,揮毫兩袖清香發。空梁夜半酒醒時,夢斷江南酒樓月。 仙郎瀟灑如宗之,平生愛畫復愛詩。山高水闊望不見,瓊林玉樹空參差。
jiāng tóu shù huā mǎn 滿 zhū   pán qiú tiě xiāng yíng wēi yún diǎn zhuì yíng fēng   qún shū    
hàn lín lǎo shén xiān   huī háo liǎng xiù qīng xiāng kōng liáng bàn jiǔ xǐng shí mèng   duàn jiāng nán jiǔ lóu yuè    
xiān láng xiāo zōng zhī   píng shēng ài huà ài shī shān gāo shuǐ kuò wàng jiàn qióng   lín shù kōng cēn