橫吹曲辭·隴頭水

唐代 皎然
隴頭心欲絕,隴水不堪聞。碎影搖槍壘,寒聲咽帳軍。 素從鹽海積,綠帶柳城分。日落天邊望,逶迤入寒雲。 秦隴逼氐羌,征人去未央。如何幽咽水,並欲斷君腸。 西注悲窮漠,東分憶故鄉。旅魂聲攪亂,無夢到遼陽。
lǒng tóu xīn jué   lǒng shuǐ kān wén suì yǐng yáo qiāng lěi   hán shēng yàn zhàng jūn
cóng yán hǎi   dài liǔ chéng fēn luò tiān biān wàng   wēi hán yún
qín lǒng qiāng   zhēng rén wèi yāng yōu shuǐ   bìng duàn jūn cháng
西 zhù bēi qióng   dōng fēn xiāng hún shēng jiǎo luàn   mèng dào liáo yáng