和南塘食荔嘆

宋代 劉克莊
君欲和詩無匆匆,唱首天下文章公。 今年荔子況倍熟,亭亭錦蓋高張空。 猿偷鴉啄牧童采,林間殘顆猶殷紅。 在昔唐家充歲貢,吟諷何止杜陵翁。 南窮交州西蜀土,快馬馱送如飛龍。 絳裳冰肌初照眼,玉環一笑恩光濃。 惟閩以遠倖免涴,一顆不到溫泉宮。 自從陳紫無真本,皺玉晚出尤稱雄。 邇來雞舌擅瑰瑋,贊香譽味萬喙同。 麟台仙人親題品,天為此果開遭逢。 乃知微物似有數,聲價亦與時污隆。 列聖儉德被華戎,微如淮白不敢供。 奈何置驛奉私室,安得木鐸觀民風。 山蹊谷塹日力窮,血肩踠足馳筠龍。 請公移此食荔嘆,置在薰風殿閣中。
jūn shī cōng cōng   chàng shǒu tiān xià wén zhāng gōng
jīn nián kuàng bèi shú   tíng tíng jǐn gài gāo zhāng kōng
yuán tōu zhuó tóng cǎi   lín jiān cán yóu yān hóng
zài táng jiā chōng suì gòng   yín fěng zhǐ líng wēng
nán qióng jiāo zhōu 西 shǔ   kuài tuó sòng fēi lóng
jiàng shang bīng chū zhào yǎn   huán xiào ēn guāng nóng
wéi mǐn yuǎn xìng miǎn   dào wēn quán gōng
cóng chén zhēn běn   zhòu wǎn chū yóu chēng xióng
ěr lái shé shàn guī wěi   zàn xiāng wèi wàn huì tóng
lín tái xiān rén qīn pǐn   tiān wèi guǒ kāi zāo féng
nǎi zhī wēi shì yǒu shù   shēng jià shí lóng
liè shèng jiǎn bèi huá róng   wēi huái bái gǎn gōng
nài zhì fèng shì   ān duó guān mín fēng
shān qiàn qióng   xuè jiān wǎn chí yún lóng
qǐng gōng shí tàn   zhì zài xūn fēng diàn 殿 zhōng