和南塘賦東軒春日即事

宋代 衛宗武
十分春過半,稚綠已侵花。又見拳抽蕨,相將舌吐茶。 川原美如畫,卉木爛成霞。紅旆思行樂,黃紬憶放衙。 榆年許憔悴,芳景自紛華。但有書為圃,不妨涵聖涯。
shí fēn chūn guò bàn   zhì qīn huā yòu jiàn quán chōu jué xiāng   jiāng shé chá    
chuān yuán měi huà   huì làn chéng xiá hóng pèi xíng huáng   chóu fàng    
nián qiáo cuì   fāng jǐng fēn huá dàn yǒu shū wèi   fáng hán shèng