和南塘

宋代 衛宗武
歷遍崔嵬又涉川,菊秋還見早梅天。 重來槁頂惟添老,屢對青山似有緣。 攜友擬為深谷隱,有僧可問小乘禪。 臨風卻憶南塘老,便脫芒鞋棹去船。
biàn cuī wéi yòu shè chuān   qiū hái jiàn zǎo méi tiān  
chóng lái gǎo dǐng wéi tiān lǎo   duì qīng shān shì yǒu yuán  
xié yǒu wèi shēn yǐn   yǒu sēng wèn xiǎo chéng chán  
lín fēng què nán táng lǎo   biàn 便 tuō máng xié zhào chuán