和南海王殿下詠秋胡妻詩 其二

南北朝 王融
景落中軒坐,悠悠望城闕。高樹升夕煙,層樓滿初月。 光陰非或異,山川屢難越。輟泣掩鉛姿,搔首亂雲發。
jǐng luò zhōng xuān zuò   yōu yōu wàng chéng què gāo shù shēng yān céng   lóu mǎn chū 滿 yuè    
guāng yīn fēi huò   shān chuān nán yuè chuò yǎn qiān sāo 姿   shǒu luàn yún