和南風歌

宋代 程公許
華清舞徹霓裳散,五音繁會宵達旦。人間何限失意人,西商淒切離騷亂。 我所思兮在東周,小雅盡廢心之憂。更堪羌調日嘈雜,徑欲洗耳寒江流。 那君十指含清風,家無卓錐心愿豐。仙翁賞音那易得,水流益浚山益崇。 疲氓望翁起憔悴,蒲輪加璧幸可致。請君抱琴往從之,解慍阜財皇有意。
huá qīng chè cháng sàn   yīn fán huì xiāo dàn rén jiān xiàn shī rén   shāng 西 qiè sāo luàn    
suǒ zài dōng zhōu   xiǎo jǐn fèi xīn zhī yōu gèng kān qiāng diào 調 cáo jìng   ěr hán jiāng liú    
jūn shí zhǐ hán qīng fēng   jiā zhuō zhuī xīn yuàn fēng xiān wēng shǎng yīn shuǐ   liú jùn shān chóng    
méng wàng wēng qiáo cuì   lún jiā xìng zhì qǐng jūn bào qín wǎng cóng zhī jiě   yùn cái huáng yǒu