和閩人龔玉峰韻

宋代 何夢桂
猛拍闌干賦感傷,十年往事幾迴腸。 寧能璧與頭俱碎,安得車將臂怒當。 太傅長沙悲鵬鳥,中郎北海牧羝羊。 天荒地老英雄盡,萬古青山只故常。
měng pāi lán gān gǎn shāng   shí nián wǎng shì huí cháng  
níng néng tóu suì   ān chē jiāng dāng  
tài cháng shā bēi péng niǎo   zhōng láng běi hǎi yáng  
tiān huāng lǎo yīng xióng jǐn   wàn qīng shān zhǐ cháng