和梅謙叔丁山吃字

宋代 郭祥正
臘月衣未綿,兩股凍成疾。誰復為我扶,平步時時蹶。 文章那更論,精魄恐墜失。緣何御史君,相招傍寒日。 迤邐造林泉,塵坌為披拂。霓幡雲外垂,石虎草間出。 深門窺泬漻,拱木遞蕭瑟。丹青與老碑,遺事知彷佛。 僣跡已榛蕪,新游論膠漆。主人才何如,驥足千里逸。 梅君南昌後,襟韻猶淒溧。劉子亦可奇,彖象久精詰。 顧予最空疏,百辨今已吃。謗言來戈矛,自量幾不密。 終甘首陽餓,豈效操瓢乞。
yuè wèi mián 綿   liǎng dòng chéng shuí wèi píng   shí shí jué    
wén zhāng gèng lùn   jīng kǒng zhuì shī yuán shǐ jūn xiāng   zhāo bàng hán    
zào lín quán   chén bèn wèi fān yún wài chuí shí   cǎo jiān chū    
shēn mén kuī jué liáo   gǒng xiāo dān qīng lǎo bēi   shì zhī páng    
tiě zhēn   xīn yóu lùn jiāo zhǔ rén cái   qiān    
méi jūn nán chāng hòu   jīn yùn yóu liú zi tuàn   xiàng jiǔ jīng    
zuì kōng shū   bǎi biàn jīn chī bàng yán lái máo   liàng    
zhōng gān shǒu yáng è   xiào cāo piáo