和梅花百詠詩 其七十四 樵徑梅

明代 王夫之
谷口凝陰宿雪淹,槎枒望斷白雲尖。夜來野燒剛餘得,一樹垂垂出短檐。
kǒu níng yīn 宿 xuě yān   chá wàng duàn bái yún jiān lái shāo gāng   shù chuí chuí chū duǎn yán