和茅山張達道二首

宋代 曹勛
茅岫藏清隱,詩仙秀格春。 道真淵有妙,素守峻能循。 鶴舉秋聲遠,詩成句法新。 遙知游詠樂,下筆更如神。
máo xiù cáng qīng yǐn   shī xiān xiù chūn
dào zhēn yuān yǒu miào   shǒu jùn néng xún
qiū shēng yuǎn   shī chéng xīn
yáo zhī yóu yǒng   xià gèng shén