和陸象翁以梅配竹

宋代 衛宗武
駢頭始生為籜龍,森然而立列群玉。 琮琤有韻天籟鳴,蓊鬱成陰雲氣簇。 楚楚少年來自河,猗猗君子瞻彼澳。 其帝曾致雛鵷來,其枝可留棲鳳宿。 月香水影猶更奇,彈壓春花千萬屬。 羞為西子事塗抹,喜作道韞淡妝束。 不居以驛路即溪橋,好傍岩腰與山腹。 謂宜作妃以相從,雅韻幽姿俱不俗。 此君何以待美人。翠帷重重富羅縠。 美人何以奉此君,碎玉明珠不論斛。 於中更有無價香,迥勝龍涎與麝馥。 此君挺特氣不凡,美人窈窕姿尤淑。 執河者友秦大夫,不煩月老繩紆足。 且善為醪以合歡,味過蒲萄及醽醁。 梅之所見乃不然,謂恐為人所指目。 從來潔白不可溷,每鄙仙人華萼綠。 彼固無慊為丈夫,予寧屈體而雌伏。 不如仍作歲寒交,永為貞女甘幽獨。
pián tóu shǐ shēng wèi tuò lóng   sēn rán ér liè qún  
cóng chēng yǒu yùn tiān lài míng   wěng chéng yīn yún  
chǔ chǔ shào nián lái   jūn zi zhān ào  
céng zhì chú yuān lái   zhī liú fèng 宿  
yuè xiāng shuǐ yǐng yóu gèng   tán chūn huā qiān wàn shǔ  
xiū wèi 西 shì   zuò dào yùn dàn zhuāng shù  
qiáo   hǎo bàng yán yāo shān  
wèi zuò fēi xiāng cóng   yùn yōu 姿  
jūn dài měi rén cuì wéi chóng chóng luó    
měi rén fèng jūn   suì míng zhū lùn  
zhōng gēng yǒu jià xiāng   jiǒng shèng lóng xián shè  
jūn tǐng fán   měi rén yǎo tiǎo 姿 yóu shū  
zhí zhě yǒu qín dài   fán yuè lǎo shéng  
qiě shàn wèi láo huān   wèi guò táo líng  
méi zhī suǒ jiàn nǎi rán   wèi kǒng wéi rén suǒ zhǐ  
cóng lái jié bái hùn   měi xiān rén huá è  
qiàn wèi zhàng   níng ér  
réng zuò suì hán jiāo   yǒng wèi zhēn gān yōu