和陸伯微韻二首

宋代 包恢
我坐深山底,炎涼總不知。 任他人正鬧,嗟世事無奇。 菽盡歡難遂,芹思獻尚遲。 薦堂終萬里,還許走相隨。
zuò shēn shān   yán liáng zǒng zhī  
rèn rén zhèng nào   jiē shì shì  
shū jìn huān nán suì   qín xiàn shàng chí  
jiàn táng zhōng wàn   hái zǒu xiàng suí