和李子儀韻四首

宋代 吳芾
我自吾兒病,匆匆去若逃。 天寒霜似雪,山險石如刀。 已得平安信,寧辭往復勞。 故園歸去也,醉里甚游遨。
ér bìng   cōng cōng ruò táo
tiān hán shuāng xuě   shān xiǎn shí dāo
píng ān xìn   níng wǎng láo
yuán guī   zuì shén yóu áo