和李子儀到山居

宋代 吳芾
接得新詩喜有餘,詩中字字說山居。 固知還舍方為樂,亦悟浮名總是虛。 無計林間閒放鶴,何時湖上靜觀魚。 我心萬事都無累,只欠歸來得自如。
jiē xīn shī yǒu   shī zhōng shuō shān
zhī hái shě fāng wéi   míng zǒng shì
lín jiān xián fàng   shí shàng jìng guān
xīn wàn shì dōu lěi   zhǐ qiàn guī lái de