和立齋番君吟

宋代 王柏
日月星辰天之精,山川草木地之文。 本乎天者既圓象,下者何不皆方形。 此疑千古不能決,讀盡六經無異說。 依稀子夏微有言,譬諸草木區以別。 草木之中操孰堅,僉曰此君耐歲寒。 虛心直節表真勁,窮冬大雪青琅玕。 平生正坐一圓累,未堪全德君子比。 內圓猶是智之餘,外圓無乃德之恥。 我聞楚東有雲仍,生來氣骨清稜稜。 觚哉觚哉出乎類,長大益覺廉隅分。 自從大學悟絜矩,四面正直各得所。 獨秉重坤六二爻,斯可以為民父母。 厥初受命莫不然,世衰俗弊失其傳。 商周之際斯為盛,孤竹二子何曾圓。
yuè xīng chén tiān zhī jīng   shān chuān cǎo zhī wén  
běn tiān zhě yuán xiàng   xià zhě jiē fāng xíng  
qiān néng jué   jǐn liù jīng shuō  
zi xià wēi yǒu yán   zhū cǎo bié  
cǎo zhī zhōng cāo shú jiān   qiān yuē jūn nài suì hán  
xīn zhí jié biǎo zhēn jìn   qióng dōng xuě qīng láng gān  
píng shēng zhèng zuò yuán lèi   wèi kān quán jūn zi  
nèi yuán yóu shì zhì zhī   wài yuán nǎi zhī chǐ  
wén chǔ dōng yǒu yún réng   shēng lái qīng léng léng  
zāi zāi chū lèi   zhǎng jué lián fēn  
cóng xué xié   miàn zhèng zhí de suǒ  
bǐng zhòng kūn liù èr yáo   wéi mín  
jué chū shòu mìng rán   shì shuāi shī chuán  
shāng zhōu zhī wèi shèng   zhú èr zi zēng yuán