和李希膺春日醉吟

宋代 胡仲弓
節物催人白髮新,放懷不減少年春。 叵羅酌酒猶堪醉,古錦為囊未是貧。 清坐相看情不惡,淡交至久味方真。 妓圍笑指紅樓去,寂寞窮吟胡楚賓。
jié cuī rén bái xīn   fàng huái jiǎn shào nián chūn  
luó zhuó jiǔ yóu kān zuì   jǐn wèi náng wèi shì pín  
qīng zuò xiāng kàn qíng è   dàn jiāo zhì jiǔ wèi fāng zhēn  
wéi xiào zhǐ hóng lóu   qióng yín chǔ bīn