和柳子玉喜雪次韻仍呈述古

宋代 蘇軾
詩翁愛酒長如渴,瓶盡欲沽囊已竭。 燈青火冷不成眠,一夜捻須吟喜雪。 詩成就我覓歡處,我窮正與君仿佛。 曷不走投陳孟公,有酒醉君仍飽德。 瓊瑤欲盡天應惜,更遣清光續殘月。 安得佳人擢素手,笑捧玉碗兩奇絕。 艷歌一曲回陽春,坐使高堂生暖熱。
shī wēng ài jiǔ zhǎng   píng jǐn náng jié  
dēng qīng huǒ lěng chéng mián   niǎn yín xuě  
shī chéng jiù huān chù   qióng zhèng jūn fǎng 仿  
zǒu tóu chén mèng gōng   yǒu jiǔ zuì jūn réng bǎo  
qióng yáo jǐn tiān yìng   gèng qiǎn qīng guāng cán yuè  
ān jiā rén zhuó shǒu   xiào pěng wǎn liǎng jué  
yàn huí yáng chūn   zuò shǐ 使 gāo táng shēng nuǎn