和柳子玉過陳絕糧二首

宋代 蘇軾
風雨蕭蕭夜晦迷,不須鳴叫強知時。 多才久被天公怪,闕食惟應爨婦知。 杜叟挽衣那及脛,顏翁食粥敢言炊。 詩人情味真嘗遍,試問於君底事虧。 如我自觀猶可厭,非君誰復肯相尋。 圖書跌宕悲年老,燈火青熒語夜深。 早歲便懷齊物意,微官敢有濟時心。 南行千里成何事,一聽秋濤萬鼓音。
fēng xiāo xiāo huì   míng jiào qiáng zhī shí  
duō cái jiǔ bèi tiān gōng guài   quē shí wéi yīng cuàn zhī  
sǒu wǎn jìng   yán wēng shí zhōu gǎn yán chuī  
shī rén qíng wèi zhēn cháng biàn   shì wèn jūn shì kuī  
guān yóu yàn   fēi jūn shuí kěn xiāng xún  
shū diē dàng bēi nián lǎo   dēng huǒ qīng yíng shēn  
zǎo suì biàn 便 huái   wēi guān gǎn yǒu shí xīn  
nán xíng qiān chéng shì   tīng qiū tāo wàn yīn