和柳子玉地爐

宋代 蘇轍
鑿地泥床不費功,山深炭賤火長紅。 擁衾熟睡朝衙後,抱膝微吟莫雪中。 寵辱兩忘輕世味,冰霜不到傲天工。 遙知麻步無人客,寒夜清樽誰與同。
záo chuáng fèi gōng   shān shēn tàn jiàn huǒ cháng hóng  
yōng qīn shú shuì cháo hòu   bào wēi yín xuě zhōng  
chǒng liǎng wàng qīng shì wèi   bīng shuāng dào ào tiān gōng  
yáo zhī rén   hán qīng zūn shuí tóng