和劉制遺梅

宋代 李曾伯
群玉峰頭慣見春,此花常寓雪霜仁。 東風又促進派孤山去,應向香邊念故人。
qún fēng tóu guàn jiàn chūn   huā cháng xuě shuāng rén
dōng fēng yòu jìn pài shān   yīng xiàng xiāng biān niàn rén