和劉與可二首

宋代 王之道
野塘春草遍,芳樹老藤纏。 遠信占黃耳,清游任白顛。 山光晴抹黛,湖氣暖騰煙。 我有邊韶癖,何妨晝日眠。
táng chūn cǎo biàn   fāng shù lǎo téng chán  
yuǎn xìn zhàn huáng ěr   qīng yóu rèn bái diān  
shān guāng qíng dài   nuǎn téng yān  
yǒu biān sháo   fáng zhòu mián