和劉彥沖日發

宋代 胡寅
避炎掃淨室,臥看浮爐煙。 讀君五字詩,鶴髮驚臞仙。 緬懷少壯日,意氯橫無邊。 春風郁雙鬢,綠草爭芳妍。 酒豪既跌宕,花惱仍狂顛。 涉境如刺繡,針行久忘邅。 中路一線通,悟彼稱世賢。 不知老將至,此道聞尼宣。 高山戴雪早,從人嘲樂天。 青青複種種,榮謝理固然。 市翁一彈籋,意眇飛鴻前。 何況大丈夫,乃雇兒女憐。 為語偓佺輩,痴心莫攀緣, 褭蹄諒可鑄,此物無由玄。
yán sǎo jìng shì   kàn yān
jūn shī   jīng xiān
miǎn huái shào zhuàng   héng biān
chūn fēng shuāng bìn   cǎo zhēng fāng yán
jiǔ háo diē dàng   huā nǎo réng kuáng diān
shè jìng xiù   zhēn xíng jiǔ wàng zhān
zhōng xiàn tōng   chēng shì xián
zhī lǎo jiàng zhì   dào wén xuān
gāo shān dài xuě zǎo   cóng rén cháo tiān
qīng qīng zhǒng zhǒng   róng xiè rán
shì wēng dàn niè   miǎo fēi hóng qián
kuàng zhàng   nǎi ér lián
wèi quán bèi   chī xīn pān yuán  
niǎo liàng zhù   yóu xuán