和劉俊欽華表鶴

元代 鄧雅
遼東城上風淒淒,華表柱頭秋月輝。千年白鶴作人語,至今聞者為傷悲。 傷悲復傷悲,今古悠悠無盡時。何當服食生羽翼,還從海上尋安期。
liáo dōng chéng shàng fēng   huá biǎo zhù tóu qiū yuè huī qiān nián bái zuò rén zhì   jīn wén zhě wèi shāng bēi    
shāng bēi shāng bēi   jīn yōu yōu jìn shí dāng shí shēng hái   cóng hǎi shàng xún ān