和劉後村雜興

宋代 胡仲弓
宦海風波亦足驚,得閒聊爾慰平生。 雖無塞上雪堪臥,幸有山中田可耕。 一老拂衣何太勇,群兒撼樹漫相輕。 絕憐千丈西涼瀑,偏與人間訴不平。
huàn hǎi fēng jīng   xián liáo ěr wèi píng shēng  
suī sāi shàng xuě kān   xìng yǒu shān zhōng tián gēng  
lǎo tài yǒng   qún ér hàn shù màn xiāng qīng  
jué lián qiān zhàng 西 liáng   piān rén jiān píng