和李侍郎古意(一作古意和李侍郎嶠)

唐代 喬知之
妾家巫山隔漢川,君度南庭向胡苑。高樓迢遞想金天, 河漢昭回更愴然。夜如何其夜未央,閒花照月愁洞房。 自矜夫婿勝王昌,三十曾作侍中郎。一從流落戍漁陽, 懷哉萬恨結中腸。南山冪冪兔絲花,北陵青青女蘿樹。 由來花葉同一根,今日枝條分兩處。三星差池光照灼, 北斗西指秋雲薄。莖枯花謝枝憔悴,香銷色盡花零落。 美人長嘆艷容萎,含情收取摧折枝。調絲獨彈聲未移, 感君行坐星歲遲。閨中宛轉今若斯,誰能為報征人知。
qiè jiā shān hàn chuān   jūn nán tíng xiàng yuàn gāo lóu tiáo xiǎng jīn tiān  
hàn zhāo huí gèng chuàng rán wèi yāng   xián huā zhào yuè chóu dòng fáng
jīn 婿 shèng wáng chāng   sān shí céng zuò shì zhōng láng cóng liú luò shù yáng  
huái zāi wàn hèn jié zhōng cháng nán shān huā   běi líng qīng qīng luó shù
yóu lái huā tóng gēn   jīn zhī tiáo fēn liǎng chù sān xīng chā chí guāng zhào zhuó  
běi dǒu 西 zhǐ qiū yún báo jīng huā xiè zhī qiáo cuì   xiāng xiāo jǐn huā líng luò
měi rén cháng tàn yàn róng wēi   hán qíng shōu cuī shé zhī tiáo 調 dàn shēng wèi  
gǎn jūn xíng zuò xīng suì chí guī zhōng wǎn zhuǎn jīn ruò   shuí néng wéi bào zhēng rén zhī