和林治中雪詩五首

宋代 鄭清之
擘天滕六勇如貔,移下瓊台撲凸奇。 老盡青山真是幻,從渠白戰更無詩。 馮闌且喜明雙目,嘶騎寧愁到十眉。 羔酒不妨敲竹韻,園林正好樂清時。
bāi tiān téng liù yǒng   xià qióng tái  
lǎo jìn qīng shān zhēn shi huàn   cóng bái zhàn gèng shī  
féng lán qiě míng shuāng   níng chóu dào shí méi  
gāo jiǔ fáng qiāo zhú yùn   yuán lín zhèng hǎo yuè qīng shí