鶴林仙壇寺

元代 黃庚
古壇歸鶴杳,野鹿自成群。 嵐氣浮清曉,鐘聲出白雲。 樹穿僧屋老,水到寺門分。 人世無窮事,山中了不聞。
tán guī yǎo   鹿 chéng qún  
lán qīng xiǎo   zhōng shēng chū bái yún  
shù chuān 穿 sēng lǎo   shuǐ dào mén fēn  
rén shì qióng shì   shān zhōng liǎo wén