和林太淵二首

宋代 劉克莊
端人舌本鈍如槌,自畫村眉不入時。 門巷張羅賓客少,車輪生角僕夫悲。 共游洛下凋零盡,末向岩頭付囑誰。 為吾子師余豈敢,伊家元有大宗師。
duān rén shé běn dùn chuí   huà cūn méi shí  
mén xiàng zhāng luo bīn shǎo   chē lún shēng jué bēi  
gòng yóu luò xià diāo líng jǐn   xiàng yán tóu zhǔ shuí  
wèi shī gǎn   jiā yuán yǒu zōng shī