和林喬年學士普淨院避暑

宋代 王珪
汩汩紅塵倦往還,偶來偷得似僧間。 一心自別清涼處,萬事如經夢寐間。 盡日禪房揮玉塵,幾時仙嶺對冰顏。 知君有術消煩暑,旋琢瓊瑤出道山。
hóng chén juàn wǎng huán   ǒu lái tōu de sēng jiān  
xīn bié qīng liáng chù   wàn shì jīng mèng mèi jiān  
jìn chán fáng huī chén   shí xiān lǐng duì bīng yán  
zhī jūn yǒu shù xiāo fán shǔ   xuán zhuó qióng yáo chū dào shān