何利見新居四詠 其二 停雲閣

宋代 孫覿
桃李臥開櫻半吐,嗟我懷人道伊阻。偶來見此衣上雲,忽去已作山下雨。 青青可藉草忘憂,昵昵如聞花解語。舉鞭試問并州兒,酩酊醉翁在何許。
táo kāi yīng bàn   jiē huái rén dào ǒu lái jiàn shàng yún   zuò shān xià    
qīng qīng cǎo wàng yōu   wén huā jiě biān shì wèn bīng zhōu ér mǐng   dǐng zuì wēng zài