和李公實郎中燕歌行

宋代 鄭剛中
李侯氣爽常清涼,上奉慈親發垂霜。 弟兄如鳳皆翱翔,秋吟胡為慘中腸。 白雲孤飛客他鄉,然此王事游有方。 晏嫂老丑勝空房,我獨熊膽念莫忘。 已無針線在衣裳,歲歲臨風感清商。 侯門忠義慶綿長,象軸金花當滿床。 板輿歡愛未渠央,倚門亦莫苦相望, 樞密將春豐岐梁。
hóu shuǎng cháng qīng liáng   shàng fèng qīn chuí shuāng  
xiōng fèng jiē áo xiáng   qiū yín wéi cǎn zhōng cháng  
bái yún fēi xiāng   rán wáng shì yóu yǒu fāng  
yàn sǎo lǎo chǒu shèng kōng fáng   xióng dǎn niàn wàng  
zhēn xiàn zài shang   suì suì lín fēng gǎn qīng shāng  
hóu mén zhōng qìng mián 綿 cháng   xiàng zhóu jīn huā dāng mǎn 滿 chuáng  
bǎn 輿 huān ài wèi yāng   mén xiāng wàng  
shū jiāng chūn fēng liáng