和李敷重九席上遣興

宋代 范純仁
謫居閒僻少朋游,珍重征帆肯暫收。多難共驚霜繞鬢,重陽還喜菊盈甌。 樓前雨洗千山翠,天際江橫萬里秋。節物相催人漸老,此身何日得歸休。
zhé xián shǎo péng yóu   zhēn zhòng zhēng fān kěn zàn shōu duō nàn gòng jīng shuāng rào bìn chóng   yáng hái yíng ōu    
lóu qián qiān shān cuì   tiān jiāng héng wàn qiū jié xiāng cuī rén jiàn lǎo   shēn guī xiū