和李補闕曲江看蓮花

唐代 姚合
露荷迎曙發,灼灼復田田。乍見神應駭,頻來眼尚顛。 光凝珠有蒂,焰起火無煙。粉膩黃絲蕊,心重碧玉錢。 日浮秋轉麗,雨灑晚彌鮮。醉艷酣千朵,愁紅思一川。 綠莖扶萼正,翠菂滿房圓。淡暈還殊眾,繁英得自然。 高名猶不厭,上客去爭先。景逸傾芳酒,懷濃習彩箋。 海霞寧有態,蜀錦不成妍。客至應消病,僧來欲破禪。 曉多臨水立,夜只傍堤眠。金似明沙渚,燈疑宿浦船。 風驚叢乍密,魚戲影微偏。穠彩燒晴霧,殷姿纈碧泉。 畫工投粉筆,宮女棄花鈿。鳥戀驚難起,蜂偷困不前。 繞行香爛熳,折贈意纏綿。誰計江南曲,風流合管弦。
yíng shǔ   zhuó zhuó tián tián zhà jiàn shén yìng hài   pín lái yǎn shàng diān
guāng níng zhū yǒu   yàn huǒ yān fěn huáng ruǐ   xīn zhòng qián
qiū zhuǎn   wǎn xiān zuì yàn hān qiān duǒ   chóu hóng chuān
jīng è zhèng   cuì mǎn 滿 fáng yuán dàn yūn hái shū zhòng   fán yīng rán
gāo míng yóu yàn   shàng zhēng xiān jǐng qīng fāng jiǔ   huái nóng cǎi jiān
hǎi xiá níng yǒu tài   shǔ jǐn chéng yán zhì yīng xiāo bìng   sēng lái chán
xiǎo duō lín shuǐ   zhǐ bàng mián jīn shì míng shā zhǔ   dēng 宿 chuán
fēng jīng cóng zhà   yǐng wēi piān nóng cǎi shāo qíng   yīn 姿 xié quán
huà gōng tóu fěn   gōng huā diàn niǎo liàn jīng nán   fēng tōu kùn qián
rào xíng xiāng làn màn   zhé zèng chán mián 綿 shuí jiāng nán   fēng liú guǎn xián