和李白潯陽紫極宮感秋

宋代 謝枋得
雨歇月明松,天碧光入竹。 好懷一時開,乾坤清可掬。 相攜塵外游,此樂豈我獨。 掃開松上雲,恐有鶴來宿。 爽氣逼鬥牛,何待蜀仙卜。 獨憐天心勞,千歲幾剝復。 滄海有紅塵,不見虛舟覆。 問訊安期生,何年棗當熟。
xiē yuè míng sōng   tiān guāng zhú  
hǎo huái shí kāi   qián kūn qīng  
xiāng xié chén wài yóu    
sǎo kāi sōng shàng yún   kǒng yǒu lái 宿  
shuǎng dòu niú   dài shǔ xiān bo  
lián tiān xīn láo   qiān suì  
cāng hǎi yǒu hóng chén   jiàn zhōu  
wèn xùn ān shēng   nián zǎo dāng shú