和梁宏父二首

宋代 王之道
功名須向壯年收,顧我摧頹已白頭。 節晚獨存松柏勁,歲寒還見雪霜浮。 老將耄及從人笑,醉欲眠時遣客休。 眼力尚能觀細字,詩筒經卷且優遊。
gōng míng xiàng zhuàng nián shōu   cuī tuí bái tóu
jié wǎn cún sōng bǎi jìn   suì hán hái jiàn xuě shuāng
lǎo jiàng mào cóng rén xiào   zuì mián shí qiǎn xiū
yǎn shàng néng guān   shī tǒng jīng juàn qiě yōu yóu