和琅琊王依古詩

南北朝 王僧達
少年好馳俠,旅宦遊關源。既踐終古蹟,聊訊興亡言。 隆周為藪澤,皇漢成山樊。久沒離宮地,安識壽陵園。 仲秋邊風起,孤蓬卷霜根。白日無精景,黃沙千里昏。 顯軌莫殊轍,幽途豈異魂。聖賢良已矣,抱命復何怨。
shào nián hǎo chí xiá   huàn yóu guān yuán jiàn zhōng   liáo xùn xīng wáng yán
lóng zhōu wèi sǒu   huáng hàn chéng shān fán jiǔ méi gōng   ān shí shòu líng yuán
zhòng qiū biān fēng   péng juǎn shuāng gēn bái jīng jǐng   huáng shā qiān hūn
xiǎn guǐ shū zhé   yōu hún shèng xián liáng   bào mìng yuàn