和苦雨韻

宋代 李彭
春歸已獺祭,微綠先道周。衡門少燈火,征夫竭乾餱。 雨工挽九河,薦作南國憂。君詩形苦詞,高義薄中州。 歌聲滿天地,宰物能聞不。凡今世賢知,耄及誰不偷。 唯我與之子,炯炯定寡求。安得習習風,凍櫱新萌抽。 遙山滌餘靄,歸雲下岩幽。紫鳳會騫翥,百鳥勞喧啾。 蒼生得稅駕,王度日清休。醉眼眩章句,煩君為校讎。
chūn guī   wēi xiān dào zhōu héng mén shǎo dēng huǒ zhēng   jié qián hóu    
gōng wǎn jiǔ   jiàn zuò nán guó yōu jūn shī xíng gāo   báo zhōng zhōu    
shēng mǎn 滿 tiān   zǎi néng wén fán jīn shì xián zhī mào   shuí tōu    
wéi zhī   jiǒng jiǒng dìng guǎ qiú ān fēng dòng   niè xīn méng chōu    
yáo shān ǎi   guī yún xià yán yōu fèng huì qiān zhù bǎi   niǎo láo xuān jiū    
cāng shēng de shuì jià   wáng qīng xiū zuì yǎn xuàn zhāng fán   jūn wèi jiào chóu