和枯崖山行韻

宋代 胡仲弓
名山僧占盡,甘作老慮能。 虎豹何堪捋,虬龍尚可登。 吟隨雙蠟屐,醉倚萬年藤。 興盡未歸去,斜陽上塔層。
míng shān sēng zhàn jǐn   gān zuò lǎo néng  
bào kān   qiú lóng shàng dēng  
yín suí shuāng   zuì wàn nián téng  
xìng jìn wèi guī   xié yáng shàng céng