和寇十一同登寺山

宋代 陳師道
度暑無好懷,憑危略幽致。 衣冠蔚如林,從我才一二。 茲山昔深登,歲月誰得記。 尚有名勝流,不與金石悴。 孰知千載後,我與子復至。 煙昏倏見燈,洪發恐無地。 領略章句手,割據英雄志。 興壞容一瞬,今昔當幾喟。 圍山缺西北,放目不可制。 歸懷納清境,夜榻成良寐。 零落壁間詩,豈特彼所愧。 會逢南過適,不問西來意。
shǔ hǎo huái   píng wēi lüè yōu zhì  
guān wèi lín   cóng cái èr  
shān shēn dēng   suì yuè shuí  
shàng yǒu míng shèng liú   jīn shí cuì  
shú zhī qiān zǎi hòu   zi zhì  
yān hūn shū jiàn dēng   hóng kǒng  
lǐng lüè zhāng shǒu   yīng xióng zhì  
xīng huài róng shùn   jīn dāng kuì  
wéi shān quē 西 běi   fàng zhì  
guī huái qīng jìng   chéng liáng mèi  
líng luò jiān shī   suǒ kuì  
huì féng nán guò shì   wèn 西 lái