和君實雨中即事二首 其一

宋代 范純仁
放盡群花春欲歸,惜春遊樂幸相依。不堪風雨成暌阻,臥聽蕭騷灑竹扉。
fàng jǐn qún huā chūn guī   chūn yóu xìng xiāng kān fēng chéng kuí   tīng xiāo sāo zhú fēi