和君實端明花庵獨坐

宋代 邵雍
靜坐養天和,其來所得多。 耽耽同廈宇,密密引藤蘿。 忘去貴臣度,能容野客過。 系時休戚重,終不道如何。
jìng zuò yǎng tiān   lái suǒ de duō  
dān dān tóng shà   yǐn téng luó  
wàng guì chén   néng róng guò  
shí xiū zhòng   zhōng dào